Sau khi tiễn Chu Hồng Giang đi, Diệp Mạn giao lại chuyện này cho Chung Tiểu Cầm: “... Em thông báo cho trưởng ban Mộc sắp xếp cho gia đình Chu Hồng Giang, nếu như có gì khó khăn, chỉ cần không quá đáng thì những thứ nhà máy giúp được sẽ giúp hết.”

Chung Tiểu Cầm vội ghi lại: “Vâng, em biết rồi, cái đó… giám đốc à… em…”

Diệp Mạn chau mày nhìn cô ấy: “Sao lại ấp a ấp úng thế, có gì cứ nói đi.”

Chung Tiểu Cầm ngại ngùng nói: “Em, năm ngoái em gái em thi rớt đại học, có thể được đặc cách vào nhà máy làm việc không ạ?”

Vừa dứt lời mặt cô ấy đỏ bừng lên, dường như cảm thấy như vậy không thích hợp cho lắm, cô ấy vội vàng bổ sung thêm: “Nếu như không được thì thôi ạ, em, em chỉ tiện miệng hỏi thôi.”

Diệp Mạn cười: “Có gì không tiện chứ, chỉ cần em gái em chịu khó, tuân thủ điều lệ quy định của nhà máy thì có gì không được chứ? Lần sau lúc tuyển nhân viên thì cứ bảo em gái em đến đi, chỉ cần điều kiện phù hợp thì tuyển thôi.”

Nghe thấy lời của Chung Tiểu Cầm thở phào nhẹ nhõm, cảm kích nói: “Cảm ơn giám đốc, em gái em rất nhanh nhẹn chịu khó, chắc chắn sẽ làm việc thật tốt.”

Diệp Mạn gật đầu: “Như vậy là được. Quy tắc vẫn có tình người, chúng ta cực khổ vất vả làm việc như thế là vì gì chứ? Không phải là để cuộc sống của mình và của bạn bè xung quanh trở nên tốt hơn sao? Chỉ cần người nhà vào nhà máy làm việc nghiêm túc, không phân biệt đối xử thì không có gì là không thể cả, em cũng không cần kiêng kỵ gì. Để chị nói lại chuyện này với trưởng ban Mộc, người nhà của lãnh đạo nhà máy cũng có có thể tham gia vào các buổi tuyển dụng, nhưng không được đặc cách, công việc và chức vụ sẽ được sắp xếp phù hợp với năng lực.

Chung Tiểu Cầm nghe thấy thế thì đáp: “Em hiểu rồi ạ, giám đốc chị yên tâm, em nhất định sẽ nói rõ quy tắc với em gái em.”

Diệp Mạn tin Chung Tiểu Cầm tự có tính toán của mình, vỗ lên vai cô ấy: “Em đi làm việc đi.”

Về đến phòng làm việc cô lại phát rầu vì chuyện viết thư.

Diệp Mạn cầm bút lên, cô suy nghĩ rất lâu rồi trịnh trọng viết: Kính gửi đồng chí Chung Ý, chào anh! Tôi là… tôi đại diện cho toàn thể công viên chức của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ bày tỏ lòng biết ơn với anh. Vì để bảo đảm quyền lợi hợp pháp của cả hai bên của chúng ta, tôi và chủ nhiệm Ôn đã bàn bạc với nhau sẽ ký một bản hợp đồng ủy thác thu mua, chuyện thu mua dây chuyền sản xuất phải làm phiền đồng chí Chung Ý rồi. Đợi khi đồng chí Chung Ý về nước tôi sẽ đến tận nơi để cảm ơn!

Cuối cùng Diệp Mạn chọn nói thật.

Nếu như Chung Ý đã là cậu của Thiệu Dương, còn là một phó giáo sư, chắc có lẽ cũng ba bốn mươi tuổi rồi, trải nghiệm cuộc sống phong phú, chắc chắn đối phương có thể nhìn thấu chút thủ thuật nhỏ này của cô, thay vì tìm cái cớ qua loa thì chi bằng nói thật, như vậy còn thể hiện được chút thành ý.

Hơn hai triệu tiền hàng giao cho một người chưa từng gặp mặt, nếu như đối phương là quân tử thì chắc chắn sẽ hiểu được nỗi lo của cô, nếu như đối phương là tiểu nhân vậy thì người cô đề phòng chính là tiểu nhân.

Diệp Mạn nhét lá thư vào phong bì, lật bức thư lại, viết địa chỉ và tên người nhận lên rồi giao cho Chung Tiểu Cầm, bảo cô ấy đợi lúc nhân viên đưa thư đến thì gửi bức thư này đi chung.

Trước mắt công việc vẫn thuận lợi, Diệp Mạn gọi điện thoại hỏi Bàng Dũng về tình hình cửa hàng bên thành phố Khê Hóa.

Trong điện thoại Bàng Dũng vui vẻ trả lời: “Tôi muốn gọi điện thoại cho cô từ lâu rồi nhưng vẫn chưa có thời gian. Mấy ngày trước mở cửa, chúng ta tổ chức chương trình khuyến mãi, mua bất kỳ dụng cụ đồ điện nào cũng được tặng một túi gạo mười cân, hôm đó lượng tiêu thụ của các thương hiệu cửa hàng đồ điện và máy giặt đều đã đột phá lên mức một trăm chiếc. Mặc dù mấy ngày sau số lượng tiêu thụ có tụt dốc nhưng cũng không tệ, hoạt động khuyến mãi cũng đã hết hạn nhưng một ngày cũng có thể bán được bốn năm mươi chiếc, chỉ cần có thể tiếp tục ổn định như thế thì thành tích này cũng không tệ.”

Một cửa hàng đồ diện một ngày có thể bán được bốn năm mươi sản phẩm, một tháng sẽ bán được hơn một ngàn sản phẩm, một năm sẽ bán được gần hai mươi ngàn.

Đến lúc đó mười thành phố phát triển kinh tế trong cả tỉnh, mỗi thành phố đều mở một cửa hàng như vậy, số lượng tiêu thụ hàng năm của mỗi cửa hàng kinh doanh trực tiếp sẽ có thể đạt đến hai trăm ngàn chiếc, truyện chỉ được đăng tại ty.t novel cho dù hôm nào đó những đại lý này đều trở mặt thì họ cũng không sợ, chỉ riêng cửa hàng kinh doanh trực tiếp của họ đã có thể chống đỡ được nửa bầu trời.

Đương nhiên đây chỉ là tưởng tượng. Trước mắt năng suất sản xuất trong một năm của họ vẫn chưa được nhiều như thế!

Sau khi Diệp Mạn nghe được tin tốt này thì vô cùng vui vẻ: “Tốt lắm, vất vả cho anh Bàng rồi.”

Bàng Dũng gãi đầu nói: “Vất vả thì không cần nói, bây giờ tất cả đều đã vào quỹ đạo, chúng ta mở tiệm mà, trừ vị trí chọn được từ trước thì cần phải đào tạo nhân viên nữa, một khi bắt đầu mở tiệm thì công việc nhẹ nhàng hơn nhiều. Điều tôi lo lắng là một chuyện khác.”

“Không phải tất cả đều đang rất tốt sao? Anh Bàng đang lo lắng gì thế?” Diệp Mạn thấy khó hiểu hỏi lại. Bây giờ có thể nói là cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ của họ phát triển liên tục, dường như ngay cả giám đốc Hồ của nhà máy sản xuất máy giặt cũng âm thầm ngưỡng mộ họ.

Bàng Dũng buồn phiền nói: “Giám đốc Diệp à, mấy ngày nay tôi nghe điện thoại của đại lý nghe đến mệt rã rời, điện thoại reo từ sáng đến tối, chưa từng ngừng lại.”

Nhưng qua vài lần tiếp xúc, các đại lý đã nhận thức được mặc dù Diệp Mạn trông còn trẻ, dễ tính nhưng lại là một người vô cùng quyết đoá

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play