Có một người khác ở hiện trường còn lo lắng hơn cả quản lý Vương, đó chính là phóng viên Lưu.

Ít nhất quản lý Vương còn chưa bị bại lộ, không giống như anh ta, hiện tại có đồng nghiệp nào không nhìn anh ta bằng ánh mắt tế nhị? Những lời Diệp Mạn vừa nói, không chỉ nói rằng có ai đó cố ý nhắm vào cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ, mà còn ám chỉ báo cáo tin tức của anh ta là một âm mưu chống lại cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ.

Mặc dù anh ta có thể nói anh ta không có tư lợi riêng, thực sự cũng đã phỏng vấn qua rất nhiều người, nhưng gây ra cục diện như hiện tại ai sẽ tin tưởng anh ta?

Hơn nữa Diệp Mạn còn đưa tất cả thị trưởng quận huyện ra ngoài, ngay cả luật sư cũng kéo tới, cô không chịu bỏ qua mà còn muốn kiện tòa soạn của bọn họ. Trong công việc xuất hiện sai lầm nghiêm trọng như vậy, còn làm cho tòa soạn phải xấu hổ, sau này anh ta làm sao có chỗ đứng ở tòa soạn?

Phóng viên Lưu bất chấp tin tức, nhân lúc không có ai chú ý kéo quản lý Vương tay chân đang mềm nhũn ra khỏi đồn cảnh sát, tìm một chỗ không có người và lo lắng nói: "Anh Vương, anh mau nghĩ biện pháp ngăn chặn chuyện này đi, nếu không cả hai chúng ta coi như xong."

Quản lý Vương chỉ vào chính mình: "Cậu nghĩ tôi có năng lực này sao?"

Nếu ông ta có năng lực lớn như vậy, còn phải dùng sự tức giận của Diệp Mạn để tranh chấp với cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ sao?

Phóng viên Lưu vuốt tóc, thở dài một hơi và nói: "Vậy thì cố gắng nghĩ biện pháp bí mật hòa giải với cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ, nếu không chuyện này sẽ trở thành một vấn đề lớn, không có lợi cho cả anh và tôi."

Không phải là quản lý Vương không muốn, nhưng ông ta đã từng tiếp xúc lại với Diệp Mạn vài lần, người phụ nữ này nhìn có vẻ rất tốt bụng và dễ nói chuyện, nhưng thực tế lại rất cứng rắn và khó đối phó. Lần này ông ta bắt cô đến đồn cảnh sát, hàng trăm người dân đã đến gặp Lão Sư Phụ để trả lại đồ gia dụng, cô có thể bỏ qua không? Nghĩ thôi cũng biết rằng điều đó là không thể.

"Cô ta chắc chắn sẽ không đồng ý. Cậu không biết đâu, Diệp Mạn là người cẩn thận, cô ta sẽ không bỏ qua cho tôi đâu." Quản lý Vương bực bội nói.

Phóng viên Lưu nhìn chằm chằm ông ta trong vài giây: "Vậy anh hãy nghĩ biện pháp đi. Anh Vương, chuyện đến mức này giờ chỉ còn cách như vậy thôi. Tôi phải quay lại và phản ánh với lãnh đạo tòa soạn. Tôi sẽ quay đầu nhờ Diệp Mạn, nói chuyện riêng và xin lỗi cô ta để đạt được hòa giải. Anh cũng nên nghĩ biện pháp đi, thể diện chẳng là gì, nếu cô ta thực sự làm lớn chuyện lên thì đó không còn là vấn đề về thể diện nữa. Tôi sẽ báo công ty và thừa nhận lỗi lầm của mình với lãnh đạo, anh tự xem xét đi."

"Này, cậu..." Quản lý Vương muốn ngăn phóng viên Lưu lại, nhưng đối phương đã rời đi. Ông ta giậm chân, không cam lòng liếc nhìn thoáng qua về phía đồn cảnh sát, còn chưa ra mắt nhưng rõ ràng là một thảm họa, kết quả Diệp Mạn lại khiến nó giống như một sự kiện họp báo ra mắt sản phẩm mới.

Ông ta vò đầu, tuy rằng cực kỳ không cam lòng nhưng Tiểu Lưu nói rất đúng, phải đè chuyện này xuống, không thể làm lớn chuyện thêm nữa, nếu không ông ta sẽ không có cách nào kết thúc được chuyện này.

Sau khi cân nhắc vài giây, quản lý Vương vội vã quay trở lại nhà máy và trực tiếp đến gặp giám đốc của nhà máy.

Giám đốc nhà máy giặt họ Hồ, hơn bốn mươi tuổi, đang ngồi trong văn phòng đọc báo, nghe nói quản lý Vương đến ông ta mỉm cười và nói: "Cứ để ông ta vào đi."

Quản lý Vương lo sợ đi vào nhà máy máy giặt, ông ta còn chưa kịp mở miệng đã nghe giám đốc Hồ nói: "Quản lý Vương, ông đã đọc "Nhật Báo Vân Trung" hôm nay chưa? cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ bị nghi ngờ lừa đảo, đây chính là một tin tức lớn, khó trách bọn họ ép giá của máy giặt tự đồng lồng đôi thấp như vậy. Hiện tại sự việc đã xảy ra rồi, chà truyện đăng ở ứng dụng t y t đọc miễn phí, làm công việc này vẫn nên kiên định, đừng nghĩ về những đường ngang ngõ tắt như vậy. Bây giờ mức giá 548 tệ chưa đánh đã bại, công việc của phòng kinh doanh các ông đã làm rất tốt đúng không?"

Quản lý Vương vốn không biết nên mở miệng như thế nào, nhưng hiện giờ lại nghe được lời của giám đốc Hồ, ông ta càng như muốn chết tâm. Miệng vừa mở, nhưng lời vừa đến bên miệng lại nuốt ngược trở về.

Giám đốc Hồ ngẩng đầu liền nhìn thấy dáng vẻ muốn nói lại thôi này của ông ta, nhướng mày khó hiểu: "Quản lý Vương, ông như này là sao vậy? Cảm thấy vui vẻ lắm sao?"

Quản lý Vương đang rất muốn khóc, hiện tại ông ta làm sao có thể vui vẻ nổi.

Sự việc đã phát triển đến mức này, chậm nhất là vào ngày mai sẽ được báo cáo cho nhà máy, không có cách nào che giấu được, ông ta chỉ có thể cắn răng chịu đựng sau đó ngập ngừng nói: “Không phải... cái đó, giám đốc Hồ, bản tin trên nhật báo này, tôi đã nhờ một người bạn làm phóng viên đi phỏng vấn và đưa tin. Những gì đã nói ở trên đều là sự thật, không chỉ nhà máy của chúng ta mà các nhà máy sản xuất máy giặt khác cũng không thể đưa ra mức giá thấp như vậy cho cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ..."

"Chính xác thì ông muốn nói gì?" Giám đốc Hồ cảm nhận được qua vẻ mặt của quản lý Vương, có thể có điều gì đó không ổn, ông ta nhanh chóng mở miệng ngắt lời ông ta.

Quản lý Vương đành phải nói ra sự thật: "Cách đây không lâu Lão Sư Phụ đã mua một dây chuyền sản xuất từ ​​nhà máy sản xuất máy giặt thành phố Phủ Tây, và tự sản xuất ra máy giặt tự động lồng đôi. Hôm nay rất nhiều phương tiện truyền thông..."

Thấy sắc mặt càng ngày càng tối sầm lại của giám đốc Hồ, quản lý Vương khi nói xong chuyện đã xảy ra còn không quên biện hộ cho mình: "Giám đốc, chuyện này... Tôi làm tất cả những chuyện này là vì xí nghiệp, tôi thậm chí còn không hiểu rõ về TV màu, lại còn vừa bắt đầu sản xuất máy giặt..."

"Đủ rồi, câm miệng!" Giám đốc Hồ khó chịu nhìn ông ta sau đó hỏi mấu chốt của vấn đề: "Có phải là ông tới đồn cảnh sát tố cáo cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ hay không?"

Quản lý Vương cúi đầu, giọng nói không thể thấp hơn: "Vâng... Giám đốc, tôi cũng không thể làm khác được. Họ đã giữ giá quá thấp khiến chúng tôi không thể bán chiếc máy giặt tự động lồng đôi được sản xuất từ nhà máy của chúng tôi. Chúng chất đống trong nhà kho. Có rất nhiều công nhân cần ăn và nhà máy cần phát triển. Tôi đã tiếp cận Diệp Mạn nhiều lần và đã nói đủ điều tốt xấu nhưng cô ta không chịu tăng giá, vậy nên tôi không thể không đưa ra hạ sách này."

Giám đốc Hồ sốt ruột nhìn ông ta: "Hoặc là không làm, hoặc là đừng để cho người khác nắm được điểm sơ hở. Ông xem ông đã làm gì. Nếu như chuyện này để lộ ra ngoài, nhà máy sản xuất máy giặt của chúng ta sẽ bị ông kéo xuống nước, những người khác sẽ nghĩ gì về nhà máy sản xuất máy giặt của chúng ta trong tương lai? Danh tiếng của nhà máy đã bị ông phá hủy rồi."

Quản lý Vương cúi đầu nhìn xuống đất, không dám lên tiếng.

Giám đốc Hồ khiển trách ông ta một trận, khoanh tay đi tới đi lui trong văn phòng, sau khi đi một hồi mới quay đầu lại hỏi ông ta: "Bây giờ hình như thế nào?"

Quản lý Vương vội vàng nói: “Diệp Mạn đã công khai tuyên bố rằng sẽ truy cứu trách nhiệm của "Nhật Báo Vân Trung", đồng thời khuyến khích các phóng viên điều tra xem sáng nay ai đã đến đồn cảnh sát tố cáo về cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ. Giám đốc, chúng ta có thể nghĩ biện pháp hòa giải với cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ không?"

"Ông và cậu ta... Để tôi giúp ông dọn dẹp đống lộn xộn này." Giám đốc Hồ tức giận đến mức muốn nguyền rủa, nhưng không có biện pháp, mọi chuyện đã thành ra như vậy, chỉ có thể hòa giải với cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ, chỉ cần bọn họ không truy cứu, không nói lung tung trước mặt truyền thông thì chuyện này cũng được giải quyết ổn thỏa.

Giám đốc Hồ thở dài sau đó nói: "Để tôi nghĩ biện pháp."

Cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ này là một người khó tính, ngay cả giám đốc Tôn cũng không thể làm gì được họ. Bây giờ quản lý Vương lại khiến Diệp Mạn vào đồn cảnh sát, chuyện này nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy, một giám đốc nhà máy lớn như ông ta lại phải thấp giọng đi tìm Diệp Mạn, nếu như có ai khác biết được chuyện này thì phải biết giấu mặt vào đâu, nhất định phải tìm người trung gian.

Cùng lúc đó, phóng viên Lưu cũng trở lại tòa soạn.

Có điều các kênh tin tức của những người làm truyền thông vô cùng rộng, anh ta còn chưa bước chân vào tòa soạn, chủ biên Từ đã biết toàn bộ mọi chuyện qua các nguồn tin tức khác, truyện đăng ở ứng dụng t y t đọc miễn phí nhìn thấy phóng viên Lưu chán nản đứng trước mặt mình, chủ biên Từ đập tờ báo xuống bàn: "Đây là điều tra rõ ràng của cậu sao?"

Phóng viên Lưu cay đắng nói: "Chủ biên, đều là lỗi của tôi. Tôi đã không chú ý cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ, không ngờ bọn họ tự kéo dây chuyền sản xuất, tất cả đều là lỗi của tôi!"

"Chỉ là không chú ý sao?" Chủ biên Từ lạnh lùng nhìn anh ta.

Phóng viên Lưu không nói nên lời.

Chủ biên Từ liếc anh ta một cái: "Hình phạt của cậu sẽ bàn sau, nghe nói cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ muốn kiện tờ báo của chúng ta?"

Phóng viên Lưu chán nản gật đầu: "Đúng vậy, chính cô ấy đã nói như vậy. Cô ấy yêu cầu tòa soạn của chúng ta phải công khai xin lỗi cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ trên cùng một trang, đồng thời bồi thường một tệ chi phí tổn thất tinh thần và thiệt hại kinh tế."

Chủ biên Từ vừa n

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play