“Anh Bàng, ông chủ Phùng đang ở bên ngoài, nói muốn gặp giám
đốc Diệp.” Chu Kiến Tân bước vào, nhỏ giọng nói với Bàng Dũng.
Bàng Dũng xoa cằm, có chút không kiên nhẫn: “Sao những người
này lại tới đây.”
Trải qua chuyện mấy ngày nay, anh ta đã hơi không thích gặp
gỡ với đám đại lý này, nhưng giữa bọn họ còn hợp tác với nhau, nay đối phương
tìm đến cửa, anh ta cũng không thể không tiếp. Bàng Dũng mở cửa văn phòng đi ra
ngoài, cười ha hả chào hỏi với ông chủ Phùng đang ngồi bên ngoài: “Ông chủ
Phung, ngọn gió nào thổi anh tới nơi này. Cũng sắp đến tết rồi, mọi người vẫn
chưa về quê sao?”
Phùng Túc làm bộ không nghe thấy câu cuối cùng, đứng dậy,
gương mặt nghiêm túc: “Quản lý Bàng, giám đốc Diệp có ở đây không? Tôi có tin
tức muốn nói với hai người.”
Bàng Dũng lắc đầu, nói: “Giám đốc Diệp đã trở về nhà máy
để tổ chức đại hội khen thương công nhân viên rồi, phát lương thưởng cuối năm
cho mọi người ấy mà. Có chuyện gì anh cứ nói với tôi, lát nữa tôi sẽ giúp anh
chuyển lời tới giám đốc Diệp.”
“Cũng được, nói với anh cũng không khác gì.” Ánh mắt của
Phùng Túc liếc nhìn người bán hàng trong tiệm, nói: “Quản lý Bàng, có thể mượn
anh nói chuyện một chút hay không?”
Bàng Dũng cũng hiểu rõ ý định của cậu ta, giơ tay bày ra tư
thế xin mới: “Vào trong nói chuyện nào.”
Hai người đi vào văn phòng, Bàng Dũng hỏi thẳng vào vấn đề:
“Ông chủ Phùng, có thể nói thẳng rồi sao?”
Phùng Túc cũng không thừa nước đục thả câu nữa, nói thẳng:
“Quản lý Bàng, theo tin tức tôi vừa nhận gần đây thì có một bộ phận đại lý
liên hệ với quản lý Vương, hai bên đạt thành hiệp nghị, dự định lén lút liên
lạc với nhà máy sản xuất TV thành phố Phụng Hà.”
Bàng Dũng trừng to đôi mắt: “Còn có chuyện như thế này?
Chúng tôi đã ký hợp đồng rồi, không lẽ bọn họ muốn vi phạm hợp đồng hay sao?”
Phùng Túc thở dài, nói thẳng ý của quản lý Vương ra: “…Chủ ý
nào quá tổn hại, lúc đó tôi đã cảm thấy không ổn rồi, nhưng phận thấp cổ bé
họng cũng không tiện nói điều gì. Quản lý Bàng, nói thật mặc dù chúng ta gần
đây có vài chỗ bất đồng nhưng hợp tác lại vẫn luôn vui vẻ, tôi chỉ tin được anh
cùng với giám đốc Diệp, thật sự không hy vọng sẽ xảy ra loại chuyện như thế
này, vì vậy mới cố ý tới đây nói chuyện này cho anh.”
Bàng Dũng hiểu, Phùng Túc là muốn về đội của bọn họ, mượn
chuyện thông báo này tỏ rõ lập trường của mình, mượn cơ hội này hàn gắn lại
quan hệ với cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ.
Hơn nữa cậu ta cũng là người có hiểu biết. Nhà máy sản xuất
TV thành phố Phụng Hà hoàn toàn không cạnh tranh lại nổi bọn họ ở phân khúc TV
giá rẻ, không nhìn thấy Tiêu Thư Dương đã bỏ cuộc rồi hay sao? Đám đại lý kém
hiểu biết kia vì chen một chân vào phân khúc này mà bị quản lý Vương giật dây,
nếu thật sự quậy đến mức tách ra, đó mới là chuyện cực kỳ sai.
Phùng Túc là đại lý lớn của bọn họ, lại có thể ‘lầm đường
trở về’ và quyết tâm sửa sai, Bàng Dũng cũng không có lý do gì không nhận cành
ô liu này. Anh ta cười, khẳng định nói: “Tất nhiên, chúng tôi hợp tác với ông
chủ Phùng vẫn luôn rất vui vẻ, giám đốc Diệp cũng đã từng nói, được hợp tác với
người nói rõ lý lẽ, tuân thủ hợp đồng, hết lòng vì đối tác như ông chủ Phùng
đây là điều cực kỳ kiêu ngạo. Cảm ơn ông chủ Phùng đã nói cho tôi biết tin tức
này, nếu không đến giờ chúng tôi vẫn còn bị dắt mũi giấu diếm!”
Phùng Túc vội vàng xua tay: “Đây là chuyện nên làm, tất cả
chúng ta đều là một tập thể, người nào muốn phá hỏng chuyện hợp tác của chúng
ta, truyện đăng ở ứng dụng t y t đọc miễn phí Phùng Túc tôi là người đầu
tiên không đồng ý.
“Nếu tất cả mọi người có thể suy nghĩ như ông chủ Phùng thì
quá tốt rồi, giám đốc Diệp có thể tiết kiệm không ít tâm tư suy nghĩ. Thật sự
rất cảm ơn ông chủ Phùng đã luôn ủng hộ đồ điện Lão Sư Phụ chúng tôi.” Bàng
Dùng bày ra dáng vẻ khách khí, nói.
Bàng Dũng tiếp lời, sau đó lại nói thêm vào câu xã giao rồi
lấy cớ còn có việc cần làm, tiễn Phùng Túc ra cửa.
Chờ đến khi anh ta trở về, Chu Kiến Tâm vội vàng bước lại,
nói: “Anh Bàng, tên họ Phùng này muốn làm gì chứ? Không phải là muốn tìm giám
đốc Diệp nhờ nói giúp mấy câu chứ?”
“Không phải. Trước hết tôi phải gọi điện báo cáo của giám
đốc Diệp đã…” Bàng Dũng còn chưa nói dứt câu thì ngoài cổng đã xuất hiện thêm
một đại lý nữa.
“Làm phiền rồi quản lý Bàng!” Đối phương đứng trước cổng,
nhiệt tình chào hỏi.
Bàng Dũng vừa lấy điện thoại di động ra đành phải nhét nó
trở lại, cười mời đối phương vào văn phòng. Vừa đặt mông ngồi xuống, ngay cả
nước trà cũng chưa kịp ngồi, đại lý kia tỏ vẻ bí mật ra hiệu với Bàng Dũng,
bày tỏ bọn người Long lão tam cấu kết với quản lý Vương, chuẩn bị tìm nhà máy
sản xuất TV thành phố Phụng Hà đàm phán việc làm ăn, muốn thoát khỏi cửa hàng
đồ điện Lão Sư Phụ triệt để.
Trong khoảng thời gian không quá mười phút, khi lại một lần
nữa nghe được tin tức này, Bàng Dũng thật sự dở khóc dở cười.
Anh ta chỉ có thế giả bộ mình cái gì cũng không biết, nói
lại những câu xã giao trước đó một lần nữa, cuối cùng mới tiễn đại lý này đi.
Nhưng không quá hai phút sau, lại có một đại lý đến đây
một mình, vẫn tỏ vẻ có lời muốn nói với anh ta. Lần này không chờ đối phương
nói, Bàng Dũng cũng đã đoán được những lời đối phương muốn nói nhưng cũng chỉ
có thể giả vờ không biết gì nghe lại lần nữa.
Trước lạ sau quen, sau nhiều lần như vậy, Bàng Dũng cũng ra
đúc kết ra được phương pháp đối phó với bọn họ hữu hiệu nhất. Đầu tiên là lộ vẻ
mặt kinh ngạc, sau đó cảm kích, nói vài lời êm tai rồi tiễn đám đại lý phân
phối đó ra cửa.
Đến trưa, đã có bảy đại lý vào ra liên tục, thậm chí có
người người tìm đến cùng một lúc, một trước một sau vào cửa, thật sự vừa nhảm
nhí lại buồn cười.
Sau khi cuối cùng cũng đuổi hết đám người này đi thì đồng hồ
đã điểm bốn giờ chiều, lúc này Bàng Dũng mới chớp lấy cơ hội gọi điện báo cáo
chuyện này cho Diệp Mạn.
Diệp Mạn đã về huyện Trường Vĩnh tham gia đại hội tổng kết
khen ngợi công nhân viên.
Buổi sáng họp, buổi chiều nghỉ, đến ngày thứ ba mới đi làm
lại. Bây giờ trong nhà máy ngoại trừ nhân viên bảo vệ thay phiên nhau canh
gác ra thì đã không còn ai, cực kỳ vắng vẻ.
Phòng của Diệp Mạn đã cho thuê, quan hệ giữa cô và người nhà
cũng không tốt, đương nhiên cũng không có tâm trạng đi thăm họ hàng thân thích
gì đó, vì vậy đã ở lại văn phòng đọc báo cáo. Đúng lúc này, cô nhận được điện
thoại của Bàng Dũng.
“Chào buổi chiều, anh Bàng. Đại hội khen thưởng rất thuận
lợi, nhà máy cũng đã nghỉ. Ngày mai tôi sẽ đi Phụng Hà với mấy bạn sinh viên về
quê, đến lúc đó tôi sẽ trông cửa hàng, anh về nhà ăn tết đi.” Diệp Mạn bắt máy,
chủ động nói chuyện trước.
Khoảng thời gian ăn tết là lúc tiêu thụ thịnh vượng nhất,
trong tiệm không có khả năng nghỉ liên tục mấy ngày giống như nhà máy, vì vậy
nhân viên bán hàng đều sẽ sắp xếp thời gian lên lớp của mình, thay phiên nghỉ
tết. Nhưng nhân viên có thể nghỉ, lãnh đạo thì không, dù sao trong lúc ăn tết
cũng phải có người canh cửa hàng.
Diệp Mạn lại rất rảnh rỗi, nếu ở lại huyện Trường Vĩnh, bọn
người Diệp Bảo Hoa và Diệp Đại Ni chắc chắn sẽ tìm đến cửa, không bằng dứt
khoát về thành phố làm việc.
Bàng Dũng cũng không có ý kiến gì: “Cô về trước đã rồi nói
tiếp. Nếu đã trở về Phụng Hà thì qua nhà chúng tôi ăn tết. Tôi gọi điện cho cô
là có chuyện khác muốn nói, xế chiều hôm nay…”
Diệp Mạn nghe Bàng Dũng kể lại xong, thật sự dở khóc dở
cười. Đoán chắc là quản lý Vương còn đang đắc ý, lại hoàn toàn không biết những
đại lý này vừa quay đầu đã lập tức bán đứng ông ta, làm bàn đạp bày tỏ thành
ý quy thuận nhà máy điện gia dụng Lão Sư Phụ.
Ông ta đã quen ở trong cơ chế, làm sao hiểu được đám đại
lý giống như cọng cỏ ở tầng dưới chót này trơn như cá trạch, đầu óc nhảy số
rất dữ dội chứ.
Vốn dĩ Diệp Mạn không sợ đám đại lý này phản bội, hiện tại
bọn họ lén lút đứng chung một chiến tuyến như thế này, cô càng không cần phải
lo lắng.
Nếu đám đại lý đã chủ động giơ cành ô liu, bày tỏ sự hối
hận thì cũng không cần thiết phải cầm mãi không buông, truyện đăng ở ứng
dụng t y t đọc miễn phí nói cho cùng thì mục đích của mọi người đều như
nhau, đó là kiếm tiền. Chỉ cần đám đại lý này có thể giúp cô bán hàng kiếm
tiền, cho dù đã có những suy nghĩ khác thì đó vẫn là một đại lý tốt.
Diệp Mạn khẽ cười, nói: “Bây giờ đã gần đến tết, anh cứ ngồi
im chờ thời đi, bọn họ nguyện ý trở về thì trở về, muốn đi theo quản lý Vương
làm loạn thì cũng mặc kệ bọn họ, chúng ta giả bộ như không biết gì hết. Qua năm
mới thống kê lại, có bao nhiêu đại lý đã ký hợp đồng với nhà máy sản xuất TV
thành phố Phụng Hà thì chúng ta lại tuyển thêm bấy nhiêu đại lý. Về phần đại lý
đã báo tin cho anh, qua năm mới kêu bọn họ ký vào hợp đồng vận chuyển ký gửi là
được, chúng ta giao hàng cho họ, không bao thầu chi phí vận chuyển nữa, cứ làm
theo quy tắc cũ.”
Nếu làm như vậy, ba mươi mấy đại lý phân phối chẳng phải sẽ
chia thành hai nhóm hay sao?
Thừa ra mười, hai mươi đại lý như vậy, có thể làm nên chuyện
gì được?
Bàng Dũng gật đầu: “Tôi hiểu được.”
Diệp Mạn nói tiếp: “Qua tết ban hành một thông báo, công bố
danh sách đại lý phân phối lấy hàng ra bên ngoài, không nói rõ nguyên nhân cụ
thế như thế nào, chỉ cần nói là bọn họ tự nguyện đến lấy hàng, nếu như những
đại lý phân phối khác có suy nghĩ này, cũng có thể nộp đơn lên cửa hàng đồ điện
Lão Sư Phụ.”
Bàng Dũng lập tức hiểu ra được ý đồ của Diệp Mạn. Đây là
cố ý làm cho những đại lý khác xem, thiết bị gia dụng của bọn họ không phải là
quả ngon, mọi người cần phải tuân thủ theo quy tắc và hợp đồng để làm việc, nếu
như hai lòng, có ý định làm ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.