Những từ "nhà máy sản xuất máy giặt" và "bộ phận bán hàng" đã mang lại một số ký ức tồi tệ cho Diệp Mạn.

Cô vén tóc ra sau tai, mỉm cười rồi nói: "À, không biết bạn của quản lý Hướng giữ chức vụ gì trong bộ phận bán hàng, người đó có quyết định được không?"

Quản lý Hướng không cảm nhận được sự thay đổi cảm xúc trong khi Diệp Mạn hỏi tới, anh còn tưởng rằng Diệp Mạn đang hỏi thăm tình hình của đối phương, vì thế anh đã lựa lời hay ý đẹp để nói: "Người bạn của tôi họ Vương, hiện đang là quản lý của bộ phận bán hàng, tôi nghĩ chắc chắn anh ta quyết định được chuyện đó, giám đốc Diệp cứ yên tâm, anh ta là một người bạn cũ của tôi, lát nữa tôi nhờ anh ta đưa ra một mức giá ưu đãi, không khiến cô chịu thiệt đâu."

Diệp Mạn đoán rằng chắc hẳn quản lý Vương chưa nói về mâu thuẫn giữa hai người họ. Nếu quản lý Hướng biết việc đó thì anh ta cũng không đứng giữa lấy lòng hai người.

Cô có thể không nể mặt quản lý Vương nhưng cô và quản lý Hướng hợp tác vô cùng ăn ý, huống hồ Diệp Mạn cũng muốn gặp mặt nói chuyện với quản lý Vương kiêu căng ngạo mạn, nếu có thành ý và giá cả hấp dẫn thì cũng không phải không thể hợp tác.

Vì thế cô mỉm cười đáp: "Được, tôi tin lời quản lý Hướng nói, sau khi sắp xếp được thời gian hãy liên lạc với tôi."

Quản lý Hướng rất phấn khởi khi thấy cô đồng ý dễ dàng như thế: "Vậy làm phiền giám đốc Diệp, tôi sẽ liên lạc với anh ta sau."

Diệp Mạn gật đầu: "Nhất trí, có tin tức gì báo cho tôi biết."

Ngày hôm sau, quản lý Hướng gọi điện cho Diệp Mạn: "Giám đốc Diệp, chuyện là thế này, hôm nay quản lý Vương có thời gian rảnh. Cô có thể đến gặp anh ta bất cứ lúc nào, anh ta sẽ dành thời gian gặp cô."

Diệp Mạn nghe vậy suýt nữa bật cười thành tiếng, rõ ràng quản lý Vương bảo quản lý Hướng liên lạc với cô, cuối cùng lại bắt cô đi gặp ông ta, người này đúng là không thay đổi một chút nào, vẫn tự tin như trước kia.

Đáng tiếc bây giờ không giống như trước kia, Diệp Mạn kê điện thoại vào lỗ tai, ấn quyển vở, vừa viết vừa thản nhiên nói: "Anh Hướng, xin lỗi anh, hai ngày nay tôi đều bận, không thể thu xếp được thời gian được, khi nào tôi rảnh rỗi gọi điện cho anh."

Quản lý Hướng vô cùng thất vọng, nhưng nếu muốn hẹn thì hai bên đều phải có thời gian rảnh, vì thế anh ta hỏi: "Vậy khi nào cô có thời gian?"

Diệp Mạn dừng viết, nói một cách chậm rãi: "Quản lý Hướng, anh cũng biết là tôi bận tối tăm mặt mày trong dịp tết Nguyên Đán, tôi còn phải giải quyết chuyện trong nhà máy. Nếu anh hỏi khi nào tôi rảnh thì tôi cũng không thể nói cho anh biết được."

Quản lý Hướng cũng không ngốc, muốn sẽ tìm cách không muốn sẽ tìm lý do, bận đến mấy cũng có thể sắp xếp được thời gian, nói như này chắc là viện cớ rồi. Nhưng Diệp Mạn không nói rõ ràng, cũn

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play