Đối mặt với nhau
khiến hai người họ xấu hổ.
Sau khi trở lại lớp
học, gặp mặt nhau và cả hai lập tức quay đi ngay khi ánh mắt chạm vào nhau.
Không nói một lời,
họ giả vờ làm việc riêng của họ.
Những lúc khác,
trừ giờ học, cả hai đều cố gắng tránh mặt nhau, không xuất hiện trong tầm mắt của
đối phương.
Dường như bỗng trở
thành người xa lạ quen thuộc nhất.
Tình huống này đã
diễn ra trong vài ngày.
Bên trong nhà ăn.
Lưu Dương nhìn
Khương Giáng vừa ăn vừa thất thần nói: "Mình phát hiện gần đây cậu không
bình thường!"
“Tại sao mình lại
không bình thường?” Khương Giáng chột dạ ngẩng đầu nhìn cô ấy.
"Cậu đã
không dậy sớm để chạy bộ buổi sáng trong ba ngày liên tiếp."
Khương Giáng giải
thích: "Mấy ngày nay thời tiết quá lạnh, mình nghỉ ngơi một chút không được
sao?"
"Vậy mấy
ngày nay, mỗi lần tan học cậu đều tới ăn cơm với mình, là sao vậy?” Lưu Dương lại
hỏi.
Khương Giáng phản
bác: "Mình sợ cậu cô đơn, có ý tốt tới ăn cơm với cậu không được
sao?!"
“Sợ mình cô đơn
sao?” Lưu Dương cười nhạo nói: "Cứ cho là vậy đi, sao trước đây mình không
thấy cậu có lòng tốt như vậy?”
"..."
Lưu Dương quan
tâm hỏi: "Nói cho mình biết, câun và Lục Phỉ cãi nhau sao? Nên cố ý tránh
cậu ấy?"
“Không.” Khương
Giáng lắc đầu.
"Vậy chuyện
gì xảy ra? Nói cho mình biết, mình cho cậu lời khuyên."
Sao cậu có thể
cho mình lời khuyên được?
Muốn mình nói cho
cô ấy biết, sở dĩ mấy ngày nay mình tránh mặt Lục Phỉ là vì mình đã hôn cậu ấy
sao?
Làm ơn đi, mình
không nói ra được.
Khương Giáng bĩu
môi: "Quên đi, cho dù mình có nói với cậu cũng không giúp được gì."
Thấy Khương Giáng
không muốn nói, Lưu Dương cũng không muốn tiếp tục hỏi cô.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.