"Mình
thích Lục Phi." Âu Tĩnh Nhã nói ra những lời này dường như đã dùng rất nhiều
dũng khí.
Cũng
đúng, một nữ sinh cũng có sự nhút nhát của mình.
Hiện tại
thừa nhận mình đơn phương với một người có quan hệ không tốt lắm, còn có thể là
tình địch của mình, đúng thật cần rất nhiều dũng khí.
Tuy rằng
Khương Giáng đã sớm đoán được Âu Tĩnh Nhã thích Lục Phi, nhưng khi đối phương đứng
trước mặt cô, chính miệng thừa nhận mình thích Lục Phi với cô, tâm trạng của cô
vẫn có chút phức tạp.
Loại cảm
giác này, cô cũng nói không nên lời nhưng có chút không vui là thật.
Việc
này cũng giống như khi còn nhỏ trong trường mẫu giáo, có một đứa trẻ nhìn thấy
đồ chơi trong tay của mình, nói với mình rằng nó cũng thích đồ chơi đó.
Ý của
câu này là nó sẽ đến cướp đồ chơi của mình.
Vừa rồi
người ta còn giúp bạn, bạn báo đáp người ta như vậy sao?
Nhưng
mà chuyện như thế này, công chỉ chửi ở trong lòng chút.
Việc
thích này, không thể trách Âu Tĩnh Nhã, ai bảo Lục Phi được người ta yêu thích
như vậy chứ?
Nếu không
sao cô ta không thích Diêm Minh!
Khương
Giáng im lặng một chút, rồi nhàn nhạt đáp lại một tiếng: "À.”
Ngoài
như vậy, thì cô cũng không biết phải nói gì.
Cũng
không thể nói Lục Phi là của mình, cậu đừng có mơ.
Hay là
nói, vậy được rồi, nếu cậu thích, mình nhường cho cậu vậy.
"Có
phải cậu cũng thích Lục Phi không?" Âu Tĩnh Nhã hỏi.
Nghe
thấy Âu Tĩnh Nhã hỏi mình, Khương Giáng chỉ sửng sốt vài giây, liền sảng khoái
thừa nhận.
"Đúng,
thì sao!"
Người
ta cũng dám thừa nhận, mình có gì không dám thừa nhận.
Mình
chỉ thích Lục Phi, sao vậy!
Nghe
thấy đáp án trong dự liệu của mình, Âu T ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.