Âu Tĩnh Nhã đứng tại chỗ, đôi tay siết chặt
lon Coca trong tay, nhìn Khương Giáng rời đi không nói gì.
Hiệp thứ nhất, mình thua.
Vậy thì sao!
Tuy rằng tính cách cô ta dịu dàng, nhưng lại
là một nữ sinh có tự tin.
Lúc vừa vào cấp ba, kỳ thi tháng đầu tiên, cô
ta cảm giác mình thi thật tốt.
Vốn tưởng rằng cô ta sẽ giành được nhất khối,
nhưng bởi vì Lục Phi xuất hiện, cô ta xếp thứ hai.
Cô ta không phục, cảm thấy đối phương may mắn.
Kết quả lần hai, cô ta vẫn xếp thứ hai.
Từ đó mỗi lần thi cử, Lục Phi đều xếp trước cô
ta, cho dù cô ta cố gắng thế nào thì vẫn không thể thay đổi.
Vì thế cô ta bắt đầu âm thầm chú ý tới đối
phương.
Từ từ, cô ta bắt đầu hoàn toàn bội phục đối
phương, sau đó từng chút từng chút thích đối phương.
Không phải cô ta không nghĩ tới chuyện tỏ
tình, nhưng toàn khối đều biết anh sẽ không yêu đương ở cấp 3, giữ khoảng cách
với các cô gái.
Cho nên cô ta cũng không dám hành động, vẫn âm
thầm thích.
Thậm chí khi ở trường học, mỗi lần cố ý gặp phải,
cô ta cũng không dám tiến lên nói với đối phương một câu.
Về sau mỗi lần thi, khi cô ta thấy tên của
mình xếp sau tên của Lục Phi, cô ta lại có chút vui mừng.
Lúc bạn bè nghị luận cũng luôn đặt hai người cạnh
nhau.
"Cậu nhìn kìa, Lục Phi và Âu Tĩnh Nhã lại
xếp hạng nhất hạng nhì rồi.”
“Hai người bọn họ thật lợi hại, mạnh tới mức bỏ
xa những người khác.”
Mỗi lần nghe thấy những lời này, Âu Tĩnh Nhã lại
cảm thấy đây là lãng mạn thuộc về hai người bọn họ.
Người khác không chen vào được, cũng không có
năng lực đó.
Cô ta cũng càng cố gắng hơn, hy vọng có thể vượt
qua đối phương, vào chung trường đại học với đối phương.
Bởi vì cô ta đã quyết định rồi, sau khi tốt
nghiệp cấp 3, cô ta sẽ t� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.