(*) "Liễu ám hoa minh”: là chỉ mắt nhìn thấy tình huống không còn đường tiến nữa thì đột nhiên xuất hiện chuyển biến và hy vọng.
Dưới ánh đèn trên quảng trường, Lục Phi cùng
Khương Giáng ngồi trên ghế dài.
Nếu một cây kem ốc quế không thể khiến cô hết
buồn, vậy hai cây.
Hai cây không đủ thì bốn cây.
“Hiện tại tâm trạng cậu đỡ hơn chưa?” Lục Phi
hỏi.
"Rồi.” Khương Giáng gật đầu.
Lục Phi lại hỏi lần nữa: “Mình có cần đi mua
thêm hai cái không?”
"Cậu định cho mình ăn thành heo luôn
sao?” Khương Giáng nín khóc mỉm cười.
Vốn dĩ cô đang buồn, bây giờ đúng thật đỡ hơn
nhiều.
Thấy Khương Giáng cuối cùng cũng cười, tâm trạng
Lục Phi cũng tốt lên.
Anh trêu chọc nói: "Cậu không cần nói, cậu
ăn thế nào cũng không mập nổi!”
“Ăn đồ ngọt thì khác!” Khương Giáng bĩu môi phủ
nhận.
"Ồ.”
Sau đó hai người đột nhiên im lặng, không nói
gì nữa.
Sau một lát.
“Cậu…”
“Cậu…”
Hai người vừa định nói chuyện đã bị đối phương
đánh gãy.
“……”
“……”
Lục Phi: “Hay là cậu nói trước đi.”
Khương Giáng do dự một chút, nói: "Mình
chỉ muốn hỏi cậu, tại sao cậu đột nhiên đối với mình tốt như vậy.”
“Chúng ta không phải bạn bè sao?” Lục phi cười
trả lời nói: "Mình đối xử với bạn bè rất tốt!”
"Ồ.”
Khương Giáng có hơi thất vọng, không nghe được
đáp án mình muốn.
Cô dừng một chút, hỏi: “Đúng rồi, vừa nãy cậu
định nói gì?”
"Mình muốn hỏi cậu, cậu làm sao có thể điều
chỉnh cảm xúc nhanh như vậy?”
Khương Giáng nghĩ nghĩ rồi nói: "Thật ra
mình vẫn còn đau lòng, chỉ là không đến mức như vậy.”
“Là sao?” Lục phi hỏi.
Khương Giáng chống hai tay lên ghế dài, ngẩng
đầu nhìn bầu trời đêm xa xăm.
"Cậu biết không? Ba năm trước đây, lúc bà
mình mất, mình còn đau lòng hơn so với bây giờ. Nhưng mà đau lòng thì có thể
làm gì chứ? Bà vẫn không về được, cuộc sống vẫn tiếp tục mà đúng không?! Thay
vì đau lòng cả ngày, thì chi bằng vui vẻ sống từng ngày. Sau đó cậu sẽ nhận ra,
thời gian thật là m ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.