Lục Phi nhìn cảnh sát trước mắt, hơi xấu hổ hô
một tiếng: "Chú Trương.”
Người cảnh sát trung niên tên lão Ngụy nghe
xong, ánh mắt hơi dao động.
Trương Thiến Thiến nghe Lục Phi xưng hô, liền
biết được cứu, vội vàng tiếp lời.
"Chú Trương, xin chào, cháu tên là Trương
Thiến Thiến, là chị họ của Lục Phi, tối nay bắn pháo hoa đúng thật là bọn cháu
đã sai, nhưng bọn cháu đã biết lỗi rồi, bỏ qua cho bọn cháu lần này đi."
"Lão Ngụy, mấy đứa nhỏ này làm gì vậy?"
Trương sở xoay người hỏi cảnh sát trung niên.
Cảnh sát trung niên tên lão Ngụy do dự một
chút, sau đó báo cáo tình huống cụ thể.
Trương sở nghe xong, đầy tiên là nhìn Lục Phi
một chút, sau đó lại cẩn thận đánh giá Khương Giáng ngồi bên cạnh Lục Phi, cười
một cách đầy hàm ý.
Ông ấy nói với ông Ngụy: "Năm mới, bắn
pháo hoa mà thôi, cũng không phải chuyện lớn lắm, người trẻ tuổi, thích chơi,
không tránh khỏi sẽ phạm sai lầm, chỉ cần giáo dục phê bình là được rồi.”
Nói xong, ông ấy xoay người nói với mấy người
Lục Phi: "Các cháu cũng vậy, Tết không ở nhà với ba mẹ lại ra ngoài la cà
làm gì, còn lén lút bắn pháo hoa, lần này coi như bỏ qua, lần sau không được
tái phạm.”
"Dạ chú Trương." Lục Phi cúi đầu trả
lời.
"Vâng, cám ơn chú Trương!" Trương
Thiến Thiến vui mừng nói.
Khương Giáng cũng nói theo: "Cám ơn chú
Trương!”
Trương sở phất tay nói: "Đư� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.