"

""Tô Châu?"" Phạm Nhàn cười ha hả, thản nhiên đáp lại bà nội: ""Ngài đề cập

tới cô nương nào đây? Nếu nói về cô nương, con đã xây một tòa Bão Nguyệt

lâu ở Tô Châu, chỗ đó nhiều cô nương lắm.""

Lão phu nhân không khỏi lắc đầu bất đắc dĩ: ""Đây cũng là một vấn đề khác.

Không ngoan ngoãn làm quan đi, lại đi nhúng tay động vào những việc làm ăn

phong nguyệt này, không sợ mất mặt sao?""

Phạm Nhàn không hề cảm thấy mất mặt, cười híp mắt đáp: ""Đó là việc kinh

doanh của lão nhị, con chỉ giám sát một chút thôi."" Nói xong, y liếc mắt nhìn

Tam hoàng tử đang ngồi bên lão phu nhân. gương mặt nhỏ nhắn của Tam hoàng

tử lập tức lộ ra vẻ bối rối, ban đầu ầu Bão Nguyệt lâu cũng có liên quan tới

thằng nhóc này.

Lão phu nhân thở dài: ""Đừng có ngắt lời nữa, ngươi biết ta đang hỏi đến ai.""

Phạm Nhàn im lặng một hồi, đương nhiên y hiểu bà nội đang muốn hỏi về Hải

Đường. Chuyện giữa mình và Hải Đường đã đồn khắp thiên hạ, tổ mẫu của

mình vốn không phải là người không quan tâm đến những chuyện bên ngoài,

đương nhiên cũng nghe tới chuyện này. Chỉ có điều... chuyện này vốn hơi có

vấn đề, hơn nữa còn là trước mặt Uyển nhi, y thực sự không biết nên nói sao.

Cuối cùng Phạm Nhàn ngẩng đầu, mỉm cười ôn hòa: ""Bà nội, đừng nghe mấy

lời đồn đại bên ngoài, Hải Đường cô nương chỉ là giúp con giải quyết một vài

việc ở Giang Nam thôi.""

Đương nhiên lão phu nhân không tin, nghi ngờ hỏi: ""Một người Bắc Tề, sao cứ

luôn bên ở bên cạnh ngươi? Cô ả đâu phải người nữ nhân bình thường.""

Phạm Nhàn nghẹn lời, lén lút nhìn Uyển nhi một cái, phát hiện thê tử vẻ mặt

bình tĩnh nhưng bàn tay nhỏ lại nắm chặt góc áo, không nhịn được cười khổ một

tiếng, quay sang phía bà nội nói: ""Ngài đừng hiểu lầm.""

""Là hiểu lầm à?"" Lão phu nhân như cười như không nhìn y, lúc này trong

sảnh cũng hơi đông người, lão nhân gia cũng không tiện nói rõ, chỉ là chậm rãi

đáp: ""Có một số việc, có thể làm công khai thì cứ làm công khai... ta ghét nhất

chuyện che giấu. Nếu đã là quang minh chính đại, thì cứ mang về xem thử, nếu

ngươi không có ý định đó, thế thì phải chú ý đúng chừng mực. Dù sao đi nữa,

tuy cô ấy không phải người Khánh Quốc ta nhưng cũng là một vị cô nương, làm

sao có thể để ngươi làm xằng làm bậy bôi bẩn danh tiếng như vậy được.""

Phạm Nhàn lại cười khổ.

""Có nghe thấy không đó?"" Lão phu nhân nhìn y nói.

Phạm Nhàn thở dài gật đầu, nghĩ thầm... đây không chỉ đơn giản là chuyện một

người có được hay không, quả nhiên hành động vô sỉ của mình đã bị bà nội nhìn

ra. Còn Hải Đường... Lang Đào đã đến Tô Châu, với tính cách của Hải Đường,

chỉ e cô ấy sẽ không chống đối lại sư môn của mình. Một khi cô ấy trở lại Bắc

Tề, sau này muốn gặp lại cũng khó, mấy chuyện sau này càng không cần nói kỹ

hơn.

""Bà nội nghe con nói này."" Y ra vẻ đau khổ nói: ""Đã hai năm rồi con không

về, sao vừa gặp mặt đã lại giáo huấn con rồi, có đợi một chút rồi nói không?""

Lão phu nhân hừ lạnh một tiếng, nói: ""Còn biết hai năm không về à?"" Bà lão

trừng mắt với Phạm Nhàn, nếp nhăn trên mặt dần dần giãn ra, cười và mắng:

""Đến Đạm Châu rồi mà không về nhà ngay, ngươi chạy tới chỗ quái nào vậy?

Lớn tướng rồi, sao vẫn hcẳng hiểu chuyện gì cả.""

Phạm Nhàn hiểu ra, hóa ra bà nội đang ghen tị. Y cười hì hì nói: ""Dọc đường

con rời thuyền đi dạo một chút.""

Không để bà nội kịp nói gì, y đã nháy mắt trước. Hai bà cháu này này đã sống

với nhau suốt mười sáu năm, làm sao lại không biết suy nghĩ trong lòng đối

phương, lão phu nhân khẽ ho khan hai tiếng, nói: ""Trời đã không còn sớm,

chuẩn bị mở tiệc đi, ta còn có vài lời muốn nói với An Chi.""

Dứt lời, bà lão run run rẩy rẩy đứng dậy, dựa theo nghi lễ chuẩn bị hành lễ Tam

hoàng tử. Lão thái thái vốn là nhũ mẫu hoàng tộc, cũng coi như là người làm

hạng cao nhất, đặc biệt chú trọng phân chia tôn ti trên dưới. Bây giờ Lâm Uyển

Nhi là thê tử của Phạm Nhàn, bà là tổ mẫu đương nhiên không cần để ý, nhưng

là Tam hoàng tử ở trong nhà, bà vẫn luôn giữ lễ nghi rất cẩn thận.

Chỉ có điều địa vị của bà quá đặc biệt, Tam hoàng tử luôn tự xưng là học sinh

của Phạm Nhàn, không dám nhận lễ từ vị lão tổ tông này. Cậu bé né đến mặt

mày đỏ chót, kiên quyết không nghe theo, lách mình tránh khỏi, chạy ra ngoài

cửa như thể mông đang bốc lửa.

Phạm Nhàn tiến tới nhẹ nhàng nắm tay Uyển Nhi, thầm vài lời vào tai cô. Uyển

Nhi gật đầu lia lịa, theo lời căn dặn dẫn Tư Tư ra cửa.

Bây giờ trong sảnh chỉ còn lại hai bà cháu lão phu nhân và Phạm Nhàn. Phạm

Nhàn kéo cái ghế nhỏ tới bên bà nội, giống như những năm trước, ngồi ngay

ngắn lắng nghe giáo huấn.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play