๑ ๑ ๑ ۩ ۩ ۞ ۩ ۩ ๑ ๑ ๑

Đoàn người nhanh chóng xếp hàng tới lượt Phạm Nhàn. Phạm Nhàn chú ý

thấy binh lính Định Châu dù kiểm tra nghiêm ngặt nhưng không lợi dụng để thu

tiền hay cố ý gây khó dễ cho thương nhân, nông dân, tốc độ lại rất nhanh.

Mộc Phong Nhi đưa giấy thông hành, công văn thông quan, khế ước bán trà

đã chuẩn bị sẵn. Giáo quan kia hơi ngạc nhiên, nhíu mày, có vẻ thấy có điểm gì

đó kỳ lạ.

Phạm Nhàn híp mắt quan sát, không biết nơi nào có vấn đề nhưng trong

lòng không hề hoảng hốt, dù sao chiều nay sẽ đến phủ Tổng đốc khu vực Tây

Lương bộc lộ thân phận, hai bên sẽ không hiểu lầm gì.

Giáo quan ngạc nhiên thực ra không phải vì những giấy tờ này có vấn đề gì,

mà vì chúng quá đẹp, nhất là con dấu và chữ ký... lại là quan đứng đầu của các

nha môn. Như vậy cho thấy thân phận đoàn thương nhân này rất quan trọng,

nếu không các quan lão gia trong triều đình đâu có tự mình duyệt xét những

giấy tờ này.

Đoàn người Phạm Nhàn hoàn toàn không ngờ điểm này lại gây chú ý. Giám

Sát viện chuẩn bị những giấy tờ này là cực kỳ đơn giản, chỉ có điều gần đây bị

Đô Sát viện trông chừng, những giấy tờ này dứt khoát dùng hàng thật từ các bộ

nha, nhưng mà... quá thật lại quá dễ nhận ra. Giá như lúc này Vương Khải Niên

vẫn phụ trách tất cả chi tiết bên cạnh Phạm Nhàn, có lẽ sẽ không mắc lỗi này.

Vị giáo quan kia lạnh lùng nhìn Mộc Phong Nhi một cái rồi vô thức liếc

nhìn Phạm Nhàn, hiểu rằng chàng trai trẻ tuổi tuấn tú quý phái kia mới là thủ

lĩnh đội buôn này.

Phạm Nhàn không quay đầu lại nhìn hắn, lúc này y đang cảm thấy hứng thú

quan sát tường thành Định Châu trước mắt, thầm suy đoán, xung quanh Định

Châu thành là một vùng bình nguyên hoặc hoang mạc, những tảng đá lớn kia

phải chuyển từ đâu về đây để xây thành? Đất sét kết dính giữa các tảng đá với

nhau? Thế mà cũng có thể xây nên thành luỹ à?

Tên quan giám thị cau mày, trong tiềm thức không muốn gây sự với chàng

trai trẻ tỏ ra mắt cao hơn đầu này, gật đầu cho phép đội buôn đi qua. Chỉ có điều

nhìn theo đoàn người kia sau khi vào thành, hắn gọi một thuộc hạ lại, thì thầm

dặn dò vài câu.

o O o

Phạm Nhàn không hay biết việc mình chiêm ngưỡng thành luỹ sẽ lại cho

binh sĩ Định Châu ấn tượng mắt cao hơn đầu, y thực sự rất thích dùng đôi mắt

của mình để quan sát, tìm hiểu mọi thứ trên đời này. Dù sao đây cũng là cuộc

đời thứ hai khó có được, nên đối với vẻ đẹp hay lịch sử xung quanh cuộc sống,

y luôn có ham muốn tìm hiểu mãnh liệt.

Y từng chiêm ngưỡng thành cổ hàng trăm năm ở kinh đô, cũng xâm nhập

vào hệ thống phòng thủ nghiêm ngặt của kinh đô, nay may mắn đến được Định

Châu thành ở phía tây đế quốc, tất nhiên y rất tò mò. Hơn nữa trong lòng hắn

vẫn day dứt, không biết bao giờ mới có cơ hội được chiêm ngưỡng tòa thành

huyền thoại được mệnh danh là thiên hạ đệ nhất đại thành - Đông Di thành.

Từ lúc theo vào thành Dịch thừa vẫn nguyên gương mặt ủ ê, dần hiểu được

lý do Đạm Bạc Công mang theo một nhân vật nhỏ như mình vào thành, là vì

Tiểu Công gia định đi dạo phố, mà đường đi trong Định Châu thành lộn xộn,

các phố xá nối tiếp nhau không theo quy luật, nếu không có người địa phương

dẫn đường, nhiều nơi không tên tuổi sẽ khó mà tìm thấy.

Điều khiến hắn hơi đau đầu là Tiểu Công gia cao quý này có vẻ như lần đầu

đến nơi hẻo lánh như thế, rất tò mò với mọi thứ, đi loanh quanh khắp nơi mà

không biết mệt, nhất là những đồ dùng của người Hồ từ bộ lạc phía tây chuyển

về càng thu hút sự chú ý của y trong thời gian dài.

Ước chừng khoảng nửa ngày, Phạm Nhàn và đoàn người đã tham quan khắp

khu phố buôn bán ở Định Châu, hoàn thành trách nhiệm của đội buôn một cách

tích cực.

Dưới chân một bức tường đất, Phạm Nhàn híp mắt nhìn thành lầu Định

Châu phía xa, hạ giọng hỏi: "Tin tức đã chuyển đi chưa?"

Mộc Phong Nhi cẩn thận nhìn quanh bốn phía, gật đầu nói: "Theo thỏa

thuận của hai bên, đã phát tin đi rồi, có điều chúng ta đến sớm hơn hai ngày, sợ

rằng đối phương chưa kịp vào thành."

Phạm Nhàn suy nghĩ một lát rồi nói: "Nhất định phải đến sớm hơn hai ngày.

Ta rời kinh cũng không thể phong tỏa tin tức được, chắc chắn Hoằng Thành biết

ta sắp đến, nếu bị thằng nhãi đó ngăn lại, chỉ sợ sẽ bị ép rượu suốt, làm sao còn

thời gian làm việc. Huống hồ ai biết được trong quân doanh và phủ Tổng đốc có

gian tế người Hồ hay không."

Mộc Phong Nhi liếc nhìn Dịch thừa phía sau đoàn người tỏ vẻ lo lắng, nói:

"Nếu không phải không quen địa hình, thật sự không nên mời tên này dẫn

đường, chẳng biết sau này xử lý ra sao."

Phạm Nhàn cười nói: "Cũng chẳng phải chuyện lớn gì, chúng ta cần bảo

đảm an toàn cho đối phương nên mới phải cẩn thận như vậy. Còn Dịch thừa kia,

lúc về sẽ cho hắn hai mỹ nhân là được."

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play